Chương 158 - [Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Trong phòng tắm, cách sử dụng các thiết bị không phức tạp, Cordis nhanh chóng tìm ra cách dùng. Chờ cậu tắm xong, định lấy quần áo từ vòng cổ không gian ra mặc, lại phát hiện trong phòng tắm có thêm một bộ quần áo.

Cordis cầm lên xem thử.

Là một bộ áo ngắn tay màu xanh lam nhạt, chất vải mềm mại, nhìn rất hợp để làm đồ ngủ.

Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là Frappel đưa cho cậu. Trên mặt Cordis lộ ra nụ cười, cậu cầm quần áo mặc vào.

Khi cậu đi ra ngoài, Frappel đang tháo các huy chương trên bộ quân lễ phục mà Cordis thay ra, đặt từng cái một vào hộp mềm.

Bộ quân lễ phục này là do Frappel thấy Cordis tò mò về chất vải quân lễ phục của anh, nên đã làm một bộ tương tự đưa cho cậu. Còn tưởng rằng không có dịp nào để mặc quân lễ phục, không ngờ nhanh như vậy vì chuyện tinh thú mà được Trùng Hoàng triệu đến đế tinh, khi đó liền mang theo bộ quần áo này.

Lúc bọn họ đến tinh cảng, để tránh phiền phức, vẫn là Frappel dùng tinh thần lực bao bọc, cách ly những trùng khác, làm cảm giác tồn tại của bọn họ yếu đi. Nếu không thì vừa mới xuất hiện trong video được khen ngợi trên Tinh Võng, không biết ra ngoài có bị vây xem hay không.

Khi Cordis đi đến bên cạnh Frappel, anh đã cất xong toàn bộ đồ trang sức và huy chương.

Anh quay đầu liếc nhìn Cordis vừa tắm xong, ánh mắt khẽ động.

“Có vừa không?” Frappel lùi lại một bước đánh giá Cordis, anh cảm thấy cổ họng mình hơi khô: “Đây là quần áo anh mặc trước khi vào trường quân đội. Trong nhà không chuẩn bị quần áo cho em, nên lấy tạm của anh.”

Sau khi đến tinh tế, Cordis vẫn chưa từng mặc áo ngắn tay quần ngắn. Trên Z11 tinh, quần áo của mọi trùng đặc biệt thống nhất, không phải quân phục thì là đồ lao động, không có gì mới mẻ. Không ngờ quần áo cũ của Frappel lại có màu sắc tươi mát như vậy.

Cậu kéo kéo quần áo: “Rất vừa, trước khi vào trường quân đội anh đã phát triển gần giống bây giờ rồi sao? Em thấy mặc rất thoải mái.”

Frappel cụp mắt đáp một tiếng.

Thân hình hiện tại của Cordis không khác mấy so với thân hình trước kia của anh. Bộ quần áo rộng mặc trên người cậu không hề chật, để lộ cánh tay và bắp chân thon dài cân xứng, mang theo cảm giác trắng mịn tinh tế.

Trùng cái phần lớn đều có ngoại hình rất tốt, đặc biệt là những trùng có thể trở thành quân thư, gen cơ thể đều cực kỳ ưu tú, dung mạo và dáng người đều rất xuất sắc.

Frappel chưa từng khi nhìn một trùng cái nào mà lại có cảm giác như cơ thể vừa bị dòng điện chạy qua. Sau khi dời tầm mắt đi, cảm giác tê dại ở đầu ngón tay và xương khớp vẫn rất lâu không tan.

Anh đang vì Cordis mà rung động.

Cordis không phát hiện ra sự khác thường của Frappel. Cậu không phải kiểu trùng nói nhiều, cảm thấy mình thay quần áo để Frappel ngắm nghía như vậy, có chút ngượng ngùng.

Vì thế cậu tiến lên một bước, định mang quần áo của mình quay lại phòng tắm, xem máy giặt quần áo ở đâu, tiện tay giặt luôn.

Nhưng ngay sau đó, tay cậu còn chưa kịp vươn ra, đã bị Frappel ôm lấy, quân thư vùi mặt vào cổ cậu.

Cơ thể bọn họ dán sát đến cực gần, Cordis có thể cảm nhận được Frappel đang kích động khác thường. Cậu như bị lây nhiễm, trong khoảnh khắc toàn thân nóng lên.

Frappel vòng tay ôm chặt eo Cordis, siết bộ quần áo rộng lại, phác họa đường eo thon gọn. Anh khẽ nói: “Lừa em thôi, mua quần áo ở chủ tinh rất tiện, là anh muốn em mặc quần áo của anh.”

Chóp tai Cordis bị hơi thở của anh làm đỏ lên. Cậu nhìn chằm chằm bộ quân lễ phục trải ra trước mắt, bỗng nhiên nghĩ tới việc trong căn nhà rộng lớn này chỉ có hai trùng bọn họ.

Cậu đột nhiên nói: “Frappel, anh còn chưa tắm, để em giúp anh chà lưng nhé?”

Ánh mắt Frappel khẽ động.

Nhiệt độ nước trong phòng tắm cao hơn ngày thường, hơi nước ẩm làm mọi thứ trở nên mờ ảo. Quân thư đứng phía trước cúi đầu, mái tóc bạc ướt sũng, Cordis đưa tay v**t v* đỉnh đầu anh, cố gắng khắc chế nhịp thở của mình.

Khi quân thư áp sát lại, Cordis chủ động tiến gần đôi môi hồng hào của anh, trao đổi một nụ hôn không hề dịu dàng. Môi răng vội vàng cắn xé, đến khi nếm được mùi máu tanh mới chậm lại, Cordis lùi về sau một bước.

Cordis có thể nghe thấy tiếng thì thầm của Frappel bên tai, dịu dàng hơn ngày thường.

Tình yêu là liều thuốc giảm đau, là kh*** c*m đặc biệt của sinh vật trí tuệ trong hành vi sinh sản. Chỉ cần vượt qua ngưỡng thân mật, là có thể dễ dàng đạt tới.

Thể chất giữa các quân thư có chênh lệch, vào lúc này liền thể hiện vô cùng rõ ràng.

Thể chất cấp F của Cordis đặt cạnh thể chất cấp S của Frappel, khiến cho hành động tiếp theo giữa hai trùng rất khác biệt.

Bị Frappel bế kiểu công chúa đặt lên giường, Cordis che mặt, eo mềm chân mềm, những khối cơ ngày thường vốn trông cũng không tệ hoàn toàn biến thành vật trang trí.

Cordis bò lên giường, lăn một vòng vùi mặt vào gối, rất lâu sau vẫn chưa thể xua tan dư vị còn sót lại.

Khi Frappel cầm quần áo sạch đi tới, liếc mắt một cái đã thấy những vệt đỏ trên làn da lưng của Cordis, ánh mắt trượt xuống thấp hơn, nhìn thấy trên đường cong phập phồng vẫn còn chưa tan hết sắc đỏ, anh cố gắng áp chế xao động trong lòng.

“Muốn mặc vào không?” Frappel đặt quần áo ở mép giường.

Cordis quay đầu lại, nhìn thấy cơ bụng rắn chắc của Frappel, lật người quan sát anh một lượt, thấy anh chỉ mặc một chiếc quần dài rộng thùng thình, sau vận động nửa thân trên đường nét cơ bắp rõ ràng, làn da trắng mịn trong trạng thái sung huyết hiện ra màu sắc mê hoặc, khiến cậu tâm ý viên mãn.

“Mặc chứ, anh cũng mau mặc đi, đừng để em thú tính quá độ.” Cordis vẫn rất ngượng để bản thân tr*n tr** trước mặt Frappel khi trong trạng thái tỉnh táo, liền vội vàng tròng bộ quần áo anh mang tới lên người.

Frappel nhìn cậu mặc xong, lúc này mới xoay người lấy một chiếc áo sơ mi rộng thùng thình mặc vào.

Cordis mặc xong lại tiếp tục nằm ườn trên giường lười nhúc nhích, thấy Frappel đi tới, nhìn trang phục của anh, không nhịn được cười: “Anh mặc như vậy cũng rất đẹp.”

Frappel cúi đầu liếc nhìn chiếc áo sơ mi có viền hoa, giải thích: “Quần áo trước kia là thư phụ và các anh của anh chuẩn bị.”

“Ừm, Frappel nhà chúng ta lớn lên đẹp, trang điểm một chút chắc chắn càng có cảm giác mê trùng hơn.” Cordis cười nói. Trên người cậu lúc này vẫn là bộ áo ngắn tay quần đùi rộng thùng thình màu trắng gạo, trông cũng rất tươi mát. Hóa ra là do những trùng khác trong nhà Kupher chọn cho Frappel, trách không được không giống phong cách của anh.

Phong cách của Frappel chính là mỗi ngày mặc quân phục cũng được.

Vừa tiện vừa đơn giản.

Cordis vươn tay về phía Frappel, kéo anh lên giường nằm cùng, rồi tự mình nghiêng người chống cằm nhìn anh.

“Bây giờ em vẫn còn hơi mềm tay mềm chân, anh nằm cùng em một lúc đi.”

Frappel cũng nhìn cậu: “Có chỗ nào không thoải mái không?”

“Không có, thể chất quân thư tốt mà. Lần sau anh cũng thử cảm giác nằm dưới xem.” Cordis vuốt mái tóc Frappel vẫn còn hơi ướt: “Lần sau đến lượt em, được không?”

Frappel không có tâm lý kháng cự gì. Anh cũng từng nghe nói có vài cặp quân thư mỗi lần đều đánh nhau để quyết định vị trí, nhưng anh yêu Cordis, bọn họ đều là quân thư, không cần cố định vị trí nằm dưới hưởng lạc từ Trùng đực, chỉ cần cả hai đều thấy thoải mái là được.

Lần đầu Cordis vẫn rất ngượng, nhưng nhìn biểu tình thản nhiên của Frappel, cậu liền không nhịn được mà khơi chuyện.

“Thỉnh thoảng em cũng nghe trong quân đoàn có trùng bàn về bạn lữ quân thư, thuộc hạ của anh có ai ở cùng nhau không? Em thật sự không nhìn ra, khá tò mò.”

Dù sao ở các tinh cầu biên giới căn bản không tiếp xúc được Trùng đực, nhu cầu tình cảm và nhu cầu thân thể chắc chắn sẽ có.

Nhưng cậu thật sự không nhìn ra ai với ai có quan hệ.

Frappel suy nghĩ một chút: “Thượng tướng Manny với vị nguyên soái kia, chắc em biết rồi chứ?”

“Hai trùng đó khá rõ ràng.” Cordis gật đầu: “Nguyên soái trông khá dính trùng.”

“Ừ, bọn họ có một thư tử (con trai).” Frappel bình tĩnh nói.

Cordis lập tức có chút chấn kinh: “Hả? Hai trùng họ sao?”

Trùng tộc muốn sinh trùng con, ngoài việc xin gen Trùng đực ra, cũng có thể để hai trùng cái kết hợp gen, nhưng sinh ra nhất định là trùng cái, hơn nữa chi phí còn đắt hơn.

Điểm khiến Cordis kinh ngạc là cậu luôn cảm thấy nguyên soái chủ động bám thượng tướng Manny, nhưng quan hệ giữa họ không giống mức thân mật đến mức có con.

Nhưng giữa những cặp tình lữ trưởng thành thế nào cũng không có khuôn mẫu cố định, trùng khác nhìn họ ra sao không quan trọng, quan trọng là họ ở chung thế nào.

Cordis trong nháy mắt đã nghĩ thông, liền trở lại bình thường.

“Đúng vậy, hiện tại cậu ta là phó viện trưởng trường quân đội số 8.” Frappel không quá quan tâm đến đời sống riêng của quân thư. Anh nghĩ thêm một lúc, mới nhớ ra vài trường hợp giữa các trung tướng có quan hệ thân mật, nhưng quá hỗn loạn nên cũng không muốn nói, chọn lọc một hồi rồi mới nói: “Gần đây hình như Tasa có động tĩnh với một quân thư học trù nghệ bên em.”

Cordis nhìn bộ dạng Frappel cố gắng suy nghĩ, không nhịn được cười: “Làm khó anh rồi, vì kể cho em nghe mà phải vắt óc suy nghĩ đúng không?”

Cũng kỳ lạ, thật ra ngày thường cậu không chú ý bát quái của trùng khác, nhưng ở cùng Frappel lại luôn muốn tìm chuyện để nói, có lúc dễ chuyển sang mấy quân thư thường ngày tiếp xúc, khiến cậu trông như rất quan tâm việc riêng của trùng khác.

Thực ra cậu chỉ muốn nói chuyện với Frappel.

Chỉ là hình như có một kiểu ngụy biện, cùng nhau nói chuyện xấu về ai đó thì quan hệ giữa hai bên sẽ tốt hơn.

Có lẽ đây chính là cùng tần số.

Tuy nhiên Cordis cũng vì mối quan hệ thân mật với Frappel mà mới sinh ra tò mò với trùng khác, nhưng cậu không muốn đào sâu.

Cordis cũng không định làm khó Frappel, càng không biết Frappel chỉ là không muốn kể những quan hệ hỗn loạn cho cậu nghe, muốn giữ cho mối quan hệ giữa hai trùng thuần khiết, nên mới có vẻ khó tìm ví dụ. Cordis đổi chủ đề, nói về chuyện kế tiếp cậu định làm.

“Trước kia không phải em bị mất trí nhớ sao, sau khi thức tỉnh trù nghệ, em liền cảm thấy mình giống như đến từ một thế giới khác. Khi tìm hiểu về pháp luật trù nghệ của đế quốc, em như thấy trời sập. Sau đó vào quân đoàn, em vẫn luôn tương đối điệu thấp.” Cordis nhớ lại việc tuy mình điệu thấp, nhưng trước khi tin tức thịt tinh thú công khai, quân đoàn Z11 đã làm ăn khắp toàn bộ tinh vực thứ 8, cũng không tính là điệu thấp, liền lược bớt sự chuyển biến tâm thái của mình.

“…Tóm lại, hiện tại em đã xuất hiện trước công chúng, hơn nữa bây giờ em còn là thượng tướng vinh dự, tuy không có quân quyền, nhưng cũng không còn là đối tượng để mấy gia tộc đầu bếp kia tùy tiện đối phó, nên em chuẩn bị làm lớn một phen.” Mắt Cordis sáng lên, ôm lấy cánh tay Frappel: “Lúc em lên đài đã nghĩ kỹ rồi, đến lúc đó nhất định phải làm cho cả đế quốc đều biết, thế nào mới là đồ ăn ngon thật sự. Hơn nữa em còn muốn để càng nhiều trùng bình thường ăn được đồ ăn. Tuy dịch dinh dưỡng tiện lợi, nhưng chỉ ăn dịch dinh dưỡng mà sống thì cũng quá tệ.”

“Chỉ cần chúng ta bớt kiếm một chút tiền, sẽ có thêm nhiều trùng có thể trở thành khách hàng.” Cordis mở xưởng và nhà ăn, biết đồ ăn kiếm tiền thế nào. Bây giờ cậu đã có rất nhiều tiền, sẵn sàng nhường lợi, để càng nhiều trùng biết đến mỹ vị, cảm nhận mỹ vị.

Đây cũng là lý tưởng vĩ đại ban đầu của cậu sau khi đến thế giới này.

Cách thời điểm cậu đến thế giới này chưa đầy một năm, không ngờ nhanh như vậy đã có thể thực sự bắt tay vào làm.

Trong những chuyện liên quan đến trù nghệ của Cordis, Frappel luôn tôn trọng quyết định của cậu, anh cũng tán đồng ý tưởng làm việc tốt của Cordis.

“Trong đế quốc nhiều nhất là trùng bình thường, để bọn họ ăn được, mới kiếm được nhiều hơn.” Frappel nhớ tới cửa hàng gọi là “Lam Vị” trên Z11 tinh, cửa hàng đó là nơi Cordis bắt đầu thu hút sự chú ý của quân đoàn nhờ sự khác biệt. Quân đoàn cũng dùng đậu đất làm khoai nướng, khoai lát để mở rộng sinh ý khắp tinh vực thứ 8.

Chúng được định giá sản xuất không cao, giá bán cũng không cao, nhưng lợi nhuận cuối cùng lại khiến quân đoàn vô cùng kinh ngạc.

Điều này cũng khiến Frappel,trùng từng học làm ăn buôn bán từ thư phụ, khi đến quân đoàn và dựa vào năng lực này giúp quân đoàn kiếm thêm một khoản thu nhập để trợ cấp, có cảm nhận hoàn toàn mới.

Kiếm tiền không phân biệt giai cấp. Có những thứ thích hợp bán giá cao để móc tiền từ túi những trùng giàu có, nhưng điều đó không có nghĩa trùng bình thường không có sức tiêu dùng, tiềm lực của họ là vô hạn.

Giống như kinh tế sôi động của Z11 tinh, những quân thư giải ngũ và á thư nhiều năm khó tìm việc, cũng chẳng kiếm được bao nhiêu tiền, hiện giờ đều làm việc trong quân đoàn hoặc các nhà xưởng, nông trường do Cordis xây dựng, kiếm tiền rồi lại mua những sản phẩm do chính họ sản xuất ra. Tiền lưu chuyển một vòng trong tay họ, cuối cùng quay về tay quân đoàn.

Nhưng với những trùng có việc làm, cuộc sống của họ đang dần khá lên.

Trong tinh vực do quân đoàn Z11 quản hạt, hiện nay sản phẩm sản xuất ra ngày càng nhiều, sau này còn có thể bán ra ngoài cho các quân thư ở tinh vực khác, vừa giúp họ có cuộc sống chất lượng cao hơn, vừa giúp quân đoàn kiếm được nhiều tinh tệ hơn, thật sự rất tốt.

Cordis không biết rằng trong đầu Frappel- luôn vận hành với tốc độ cao quanh năm- chỉ trong vài giây đã suy nghĩ qua nhiều chuyện như vậy. Cậu bẻ ngón tay tính thử số bất động sản mà Trùng Hoàng ban cho mình.

Trợ lý nội vụ Andis kể có tinh cầu thích hợp cư trú thuộc Đế tinh vực, cùng với bất động sản trên chủ tinh, nhưng trên thực tế còn có mấy cửa hàng ở gần chủ tinh. Chỉ là vì cảm giác tồn tại quá thấp nên ông ta không nhắc tới, Cordis phải tự tra tài sản đứng tên mình mới phát hiện ra.

Riêng phía Đế tinh vực đã có tổng cộng năm cửa hàng. Hiện tại cậu muốn đối đầu trực diện với mấy gia tộc đầu bếp kia, hoàn toàn có thể dọn dẹp lại cửa hàng ngay rồi khai trương.

Bất động sản trên chủ tinh là cả một khu trung tâm thương mại ở khu số 6, cậu có thể trực tiếp thu tiền thuê, cũng có thể mở một nhà ăn của riêng mình bên trong.

“Trùng Hoàng đúng là quá giàu.” Cordis không nhịn được cảm thán, tiện tay ra là bút tích lớn như vậy. Nhưng rồi cậu lại nói: “Frappel, anh nói xem có phải họ lấy quân đoàn Z11 làm khởi điểm không? Hastan nguyên soái và Trùng Hoàng học theo?”

Ý cậu là, ngay từ đầu quân đoàn Z11 hợp tác với cậu, cho cậu lợi ích chính là bất động sản và cửa hàng, khiến cậu xây dựng phát huy những lợi ích thực thể này.

Nhưng Cordis thật sự rất thích.

Dù sao muốn mở nhà hàng thì chắc chắn phải chọn địa điểm, hai vị tặng đồ kia trực tiếp cho cậu bất động sản ở vị trí tốt nhất, giúp cậu tiết kiệm rất nhiều thời gian.

Frappel bị ánh mắt sáng lấp lánh của Cordis nhìn chằm chằm, sau khi suy nghĩ, anh nghiêm túc giải thích: “Lúc đó đã họp bàn rồi, mọi trùng cảm thấy có lẽ em cần những thứ này nhất.”

Cordis không nhịn được kéo tay anh, chà mạnh mấy cái: “Không phải ý trách anh đâu, vì anh mà em kiếm được bao nhiêu tiền chứ, sao em có thể trách anh được. Nói thật, em có nên chia cho anh một nửa không?”

“Không cần, anh không để ý mấy thứ đó.” Frappel gạt lọn tóc đen đã hơi dài của Cordis ra sau tai, đầu ngón tay dừng lại nơi cằm cậu, tiện đà nâng lên: “Hôn một cái nhé?”

Cordis cảm thấy Frappel quá khách khí. Rõ ràng vừa rồi bọn họ đã làm chuyện thân mật nhất rồi, hôn một cái còn cần hỏi sao?

Cậu nghiêng người qua, cố ý hôn thật mạnh lên môi anh.

Quấn quýt đến khi hô hấp dồn dập, bọn họ lại lần nữa ôm chặt lấy nhau.

Cordis chống người lên phía trên Frappel, đôi mắt sáng rực: “Frappel, đến lượt em chứ?”

Hàng mi dày của quân thư khẽ run, đôi mắt xanh xám như ngâm trong nước, anh vòng tay ôm lấy cổ Cordis, dùng hành động biểu đạt sự thuận theo.

Cordis giống như cách Frappel đã làm với cậu trong phòng tắm, rải xuống lưng anh những nụ hôn dày đặc, lòng bàn tay bao lấy bờ vai run nhẹ.

Đôi cánh xinh đẹp kia vẫn chưa xuất hiện, nhưng thân thể run rẩy của quân thư lại khiến những khung xương đối xứng đẹp đẽ ấy giống như cánh bướm đang rung động.

Cordis không nhịn được mà mê mẩn, ánh mắt dừng lại ở vị trí nơi cánh Trùng tộc xuất hiện, nhịn không được l**m một cái, rồi lại dùng răng khẽ g*m c*n. Sợ anh đau, cậu lại dùng môi hôn nhẹ nhàng.

Thân thể quân thư cấp S quá mức nhạy cảm, những động tác dịu dàng như cố ý kéo dài. Frappel muốn Cordis yêu anh thô bạo hơn một chút, mỗi lần Cordis tiến gần đều kéo căng thần kinh anh, khiến anh càng khát khao được chiếm lấy.

Xưa nay Frappel luôn quyết đoán, thứ anh muốn có, anh sẽ nhanh chóng tìm ra cách.

Vì thế chỉ trong nháy mắt, tầm nhìn đã đảo ngược.

Cordis hơi ngẩn ra khi thấy Frappel ở phía trên mình. Biểu tình quân thư vẫn bình tĩnh như cũ, nhưng nếu nhìn kỹ, đôi mắt xinh đẹp ấy tràn ngập hình ảnh của cậu.

Sau khi để Frappel-quân thư S cấp này,nắm quyền chủ đạo, bọn họ nhanh chóng leo l*n đ*nh khoái lạc.

Khoảnh khắc đó, dưới xương bả vai của Frappel mọc ra một đôi cánh bướm xinh đẹp. Bọn họ ôm chặt lấy nhau, đôi cánh bướm bao bọc hai trùng thành một cái kén.